Anh/Chị hãy phân tích đoạn trích Ai đã đặt tên cho dòng sông?

February 6, 2017 | By dltiengiang | Filed in: Ngữ Văn.

Sông Hương của Hoàng Phủ Ngọc Tường không chỉ mang vẻ đẹp trời phú mà còn ánh lên vẻ đẹp của con người” (Lê Uyển Văn – Báo điện tử Thể thao và Văn hóa ngày 27-8-2008).
Anh/Chị hãy phân tích đoạn trích Ai đã đặt tên cho dòng sông? của Hoàng Phủ Ngọc Tường (Ngữ văn 12, tập 1) để làm sáng tỏ ý kiến trên.

Sông Hương của Hoàng Phủ Ngọc Tường không chỉ mang vẻ đẹp trời phú mà còn ánh lên vẻ đẹp của con người
1 Giới thiệu chung
– Tác giả: Hoàng Phủ Ngọc Tường sinh năm 1937, là người có hiểu
biết sâu rộng trên nhiều lĩnh vực đặc biệt nhất là sử học, địa lý văn hóa
ở Huế. Tác phẩm của ông có sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa chất trí tuệ
và trữ tình với những liên tưởng mạnh mẽ và một lối hành văn mê đắm
tài hoa.
– Tác phẩm: “Ai đã đặt tên cho dòng sông” là một bài kí xuất sắc của
Hoàng Phủ, thể hiện đậm nét phong cách nghệ thuật của ông. Bài kí
khắc họa thành công hình tượng Hương giang. Lê Uyển Văn cho rằng:
“Sông Hương của Hoàng Phủ Ngọc Tường không chỉ mang vẻ đẹp
trời phú mà còn ánh lên vẻ đẹp của con người”

2 Chứng minh
2.1: Giải thích
– Vẻ đẹp trời phú: vẻ đẹp của thiên nhiên, là dòng sông tự nhiên.
– Vẻ đẹp của con người: vẻ đẹp của chiều sâu văn hóa, vẻ đẹp của nhân
dân kết tinh lại ở dòng sông quê hương.
– Vẻ đẹp của dòng sông thiên nhiên hòa vào vẻ đẹp của con người, bởi
Hương giang cũng được ví với người con gái Huế. Từ dòng sông thiên
nhiên, ta thấy chất vàng mười, chất người ánh lên.
– Ý kiến của Lê Uyển Văn phản ánh những cảm nhận tinh tế của người
nhận xét, đã tổng kết chính xác vẻ đẹp của dòng sông mộng mơ này.
2.2: Chứng minh
1) Vẻ đẹp từ góc nhìn địa lí- cảnh sắc thiên nhiên đa dạng và quyến
rũ:
a) Sông Hương trong không gian núi rừng Trường Sơn:
* Là bản trường ca của rừng già: Ở nơi khởi nguồn của dòng chảy,
gắn liền với đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ, con sông toát lên vẻ đẹp
vừa hùng vừa trữ tình, mang một sức sống mãnh liệt.
* Như cô gái Di- gan phóng khoáng và man dại: biện pháp nhân hóa
đã gợi ra vẻ đẹp hoang dại nhưng cũng rất tình tứ của dòng sông.
* Là người mẹ phù sa của một vùng văn hóa xứ sở: khi ra khỏi rừng
già, dòng sông nhanh chóng mang vẻ đẹp “dịu dàng và trí tuệ”, góp
phần hình thành, gìn giữ và bảo tồn văn hóa của xứ Huế
 Tác giả đã thực sự kì công để khám phá và hết sức tinh tế để
thấu hiểu cái phần đời mà “dòng sông hình như không muốn
bộc lộ, đã đóng kín lại ở cửa rừng và ném chìa khóa trong
những hang đá dưới chân núi Kim Phụng”.
b) Sông Hương trong không gian châu thổ vùng Châu Hoá:
* Vẻ đẹp của người gái đẹp bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài
– Trong cảm nghĩ của nhà văn, sông Hương giống như “người gái đẹp
nằm ngủ mơ màng giữa cánh đồng Châu Hóa đầy hoa dại” được

Câu hỏi liên quan


Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *